Thư tình: Cám ơn người em yêu

Tôi quen anh đã 2 tháng có lẻ, một khoảng thời gian không phải dài vậy mà trong tôi đã đầy ấp bao nhiêu là kỷ niệm vui buồn. Anh – một người không cao, là con một trong gia đình khá giả, ba anh làm trong môi trường quân đội, mẹ anh là nhân viên của một ngân hàng, anh đẹp trai và có công việc ổn định, một người thành đạt mà ai cũng ngưỡng mộ. Ba mẹ anh thật khéo khi đã sinh ra anh nhưng chỉ có một điều anh không phải “con trai”. Đúng, thực ra tôi đang yêu anh – yêu một con người, yêu một tâm hồn mang hình hài “con gái”, sự thật là vậy tôi đang hạnh phúc với một người cùng giới nhưng điều đó có quan trọng không khi trong mắt tôi luôn xem anh là một người con trai, nhưng tôi không quan tâm anh là trai hay gái vì cái tôi yêu là tâm hồn, là tâm hồn bên trong một thân xác thôi.

Cứ nghĩ duyên phận sẽ lâu lắm mới tìm đến nhưng giờ nó đã đến rồi và tôi đang cố gắng trân trọng nắm giữ nó, chỉ là không bình thường như những cặp đôi khác, nhưng cũng chẳng là gì vì tôi đang rất hạnh phúc. Tôi thầm cảm ơn ông trời vì đã mang anh đến bên đời tôi, anh thì tỉ mỉ tôi thì vụng về nên lúc nào anh cũng nói tôi là đồ ngốc. Tôi yêu những cử chỉ ân cần và sự quan tâm của anh đối với tôi. Yêu anh rất nhiều, vậy mà đã có lần tôi suýt để anh vuột mất khỏi tay mình, cứ nghĩ sẽ không có bắt đầu và cũng như không có kết thúc giống như hai người xa lạ gặp nhau trên đường rồi nhìn nhau và bước đi thật nhanh và không bao giờ thấy nhau nữa. Vì ba mẹ mà tôi suýt mất anh nhưng tôi đã yêu anh từ lúc nào tôi cũng không biết, trái tim tôi mách bảo tôi không thể để anh lướt qua đời tôi như vậy vì có thể tôi sẽ phải hối tiếc và sống một cuộc sống vô vị không có ý nghĩa gì cả

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *